THÔNG TIN SÁCH:
Mười Bảy Và Những Cơn Mưa Đầu Hạ
Chọn định dạng file để tải về hoặc đọc online
Khám phá thư viện PDF miễn phí với hàng ngàn đầu sách đa lĩnh vực. Tải nhanh, đọc sách Mười Bảy Và Những Cơn Mưa Đầu Hạ online tiện lợi, cập nhật mỗi ngày tại thuvienpdf.net
Giới thiệu nội dung:
Khải thả bộ xuống một ngọn đồi rồi một ngọn đồi nữa, đến lúc này thì Khải đã chắc chắn: mình đã bị lạc. Khải mân mê chiếc lá bàng trên tay một cách bất lực. Nó không biết trang trại nằm ở hướng nào thì làm sao mà về. Giờ nó mới nhận ra là đáng nhẽ mình phải hỏi bố trang trại nằm ở hướng nào. Còn bây giờ thì đã quá muộn. Cổ họng Khải khô đắng dưới cái nắng của thảo nguyên, nó vừa nóng vừa mệt và đôi chân nó thì đã mỏi rã rời, nó không thể nhích thêm bước nào nữa. Xung quanh nó giờ chỉ còn là những ngọn đồi cao hơn đầu người, cỏ tranh cao và cứng làm áo nó rách bươm. Người nó đã đầy vết sây sát. Một mình loay hoay giữa trừng núi hoang vu không một bóng người, lúc này Khải chỉ ước là có một bà tiên hiện ra dịu dàng hỏi nó như trong truyện cổ tích: tại sao con khóc. Mặc dù chưa khóc nhưng nó biết nó cũng sắp khóc đến nơi.
– Tại sao bạn ở đây?
Khuôn mặt đang cúi gằm tuyệt vọng của Khải chợt sáng lên mừng rỡ. Khải vội ngẩng lên ngước nhìn bà tiên của nó. Trước mắt nó không phải bà tiên mà là một cô bé miền núi với nước da rám nắng và một chiếc lông chim nửa xanh rương, nửa xanh lá cài trên tóc, trông thật kì lạ. Mặc dù bà tiên của nó ăn mặc thật quái dị và cũng không hỏi tại sao con khóc nhưng lúc này tất cả đều không quan trọng. Khải bật đứng dậy như thể nó còn chậm trễ một giây nào nữa thì bà tiên à không cô tiên của nó sẽ giận dỗi biến mất.
– Con à mình bị lạc.
Trong tâm trạng hoang mang, Khải thật thà khai báo. Cô bé bỗng bật cười sặc sụa. Tiếng cười của cô bé khiến Khải chột dạ. Khải bắt đầu đỏ mặt tía tai.
– Bộ có gì buồn cười lắm hả?
– À không.
Cô bé nói với nó trong cái mím môi khổ sở.
– Vậy bạn là con tiến sĩ Nguyễn vừa ở thành phố mới về.
Khải dè dặt gật đầu.
Mọi người đang tìm bạn. Về thôi. Mình tên Ka Lan.
Cô bé nói về mình thật gọn gàng.
Nhưng về bằng cách nào? Khải đã quên nói với cô bé là chân nó đã mỏi nhừ, không thể nhích thêm được bước nào. Như đọc được ý nghĩ của Khải, Ka Lan phóng nhanh lên ngựa và ra hiệu cho Khải cùng lên cưỡi chung. Nhưng Khải vẫn đứng như trời trồng dưới cái nắng thiêu đốt của trời cao nguyên.
Xem nội dung sách
Có thể bạn quan tâm
Món Nợ Thiêng Liêng
Văn Học Việt Nam
Đất Nước Đứng Lên
Văn Học Việt Nam
Mỹ Nhân
Văn Học Việt Nam
Oẳn Tù Tì Trò Chơi Tình Ái
Văn Học Việt Nam
Hương Phi, Mối Tình Tuyệt Vọng Của Vua Càn Long
Văn Học Việt Nam
Trống Mái
Văn Học Việt Nam
Vì Nghĩa Vì Tình
Văn Học Việt Nam
Kẻ Di Trú Đi Tìm Chất Xám
Văn Học Việt Nam
